Featured

Khoảng trời đầu tiên

Có lẽ đây là nơi khiến mình vui. Mình vừa hỏi mình vì sao mở blog. Vì một sự mất đi. Vì mình buồn. Tạm thời mình gửi buồn ở đây nhé. Buồn xong mình sẽ vui trở lại. Cùng buồn cùng vui?

Ngày bé mình hay thích lên sân thượng, có tum cửa xanh, có ô thoáng xi măng, có tiếng chim ca, có gạch đỏ. Trên đó, mình luôn ngửa mặt lên trời, hít hơi sâu, giơ hai tay và nhảy lên. Mình nhớ vô cùng cảm giác trời cho đó. Hồi đó, mình chưa hề có ưu tư muộn phiền gì, nhưng mỗi khi mình dang tay nhìn trời và nhảy những nhịp chân trên độ cao ấy, thì mình như gần chạm được bầu trời xanh kia rồi. Thật khó diễn tả cảm giác vừa phiêu lưu vừa rạng rỡ và ngời sáng này.

Đã lâu rồi mình không chạm trời, chơi trò với trời như thế. Ở mặt đất thì không chơi được, phải lên tầng tầng trần cơ. Mà từ khi chuyển đi nhà mới, thì tầng thượng đã che kín bởi mái tôn. Chỉ khi về nhà quê, ngôi nhà thân yêu với cây cối sân vườn, mới có một khoảng trời tầng trần để làm điều đó. Nếu bạn may mắn có tầng trần như vậy, hãy thử trò này nhé.

cropped-img_2710.jpg

 

Một khoảng trời đẹp khác, nhưng chả phải chúng ta đều có chung một bầu trời sao. Mình đi chụp khoảng trời ở nơi này, mà nào đã chụp khoảng trời bên mình. Vì ngày đó mình đâu có gì để chụp. Ngày đó mình chỉ chụp bằng mắt, và lưu vào tim. Nhớ mãi, đậm lâu.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Của để dành

Ngày xưa khi còn bé, những gì đẹp và ít khi nó có được là những thứ nó hay để dành. Để dành của nó như sau: cất những của để dành vào cùng một chỗ, không bao giờ dùng đến và thi thoảng mở ra xem, có dạo cứ mở ra đóng vào suốt-)). Tỉ như cái thiệp handmade bác Hương bạn mẹ cho, nó không đem đi tặng ai mà cũng chả tặng mình, cứ để dành để ngắm, để nhìn. Tỉ như mấy hình dán ngộ nghĩnh uống sữa được đính kèm, nó cũng đem dán vào mấy tấm thiệp handmade kia và cũng để dành. Thế là cứ ngắm cho đến ngày  lớn và chúng rời xa nó lúc nào không hay.

Thực ra là nó đã quên chúng, và mẹ nó đã thủ tiêu của để dành đi đâu mất. Lại tỉ như có cái áo phao xanh lót lông trắng mềm mại mịn mượt bên trong, màu xanh ngọc, cũng để dành không mặc, đợi đến ngày cái áo ngắn đem ra cố ních vào người. Dường như nó sợ bị mất, sợ bị rời xa.

Dù vậy, những thứ xinh đẹp càng đáng để dùng chứ, chúng đã buồn biết bao khi có người chị là nó đây. Nó đã chỉ sở hữu, chiếm hữu, định đoạt mà không hề sử dụng (hihi giống luật lá quá), nghĩa là không phát huy giá trị và ý nghĩa cho chúng. Có vẻ nó chỉ giam cầm chúng trong vòng tay yêu thương nhỏ nhoi của nó.

Học cách yêu đồ vật cũng là để học cách yêu con người, với bất kì loại tình cảm nào trên thế gian này. Nó nhận ra, yêu quý nhau là song hành cùng nhau, để tìm thấy tâm hồn của nhau. Dành thời gian cho nhau, tìm hiểu nhau, thấu hiểu đối phương, gọi tắt là biết cách sử dụng’) Làm gì cũng vậy, đọc kĩ hướng dẫn trước khi sử dụng sẽ không khiến nhau thất vọng hay hối hận dài lâu. Nếu không làm vậy, sẽ chỉ là hoặc là những hình thức của sở hữu, chiếm hữu, định đoạt mà thôi nhỉ;) Tình yêu không thể là ý của một ai, phải không?

This slideshow requires JavaScript.

Ảnh papa chụp, giống như tình yêu của bố vậy hì hì (nhân tiện, nó yêu bố lắm). Nói yêu bố là một cách để yêu bố và đợi được bố yêu, theo nó-)

Tối nay mưa làm cho tâm hồn đón gió tươi mát. Nhắm mắt và để gió lành thổi qua hàng mi, qua môi mỉm, để gió thổi vào tâm hồn, để xanh mướt như thuở ban đầu. Ước gì được yêu như là làn gió trong mưa hè. Hứa sẽ không để dành tình yêu, không ki bo với niềm yêu*)

 

 

Sự trả giá cho em

“Em à, hôm nay em đã mải chạy theo tiếng gọi của bạn bè mà quên gửi chìa khóa nhà cho bố. Và bố em, sau một ca trực dài mệt mỏi đã phải đứng đợi nhiều giờ. Nhưng bố biết con bố hay lơ đễnh, bố không mắng…

Em à, có phải tháng trước em đã quên cuộc hẹn với bạn cũ? Sau bao năm trở về, bạn nhìn một lượt những dòng tên đang online và chỉ đặt hẹn với em. Địa điểm và thời gian bạn cho em chọn để tiện cho em. Phương Tây đã dạy bạn chính xác đến từng phút. Bạn ngồi đợi em. Rồi em không đến. Ban đầu bạn nghĩ đó là thói quen cao su thông thường, sau bạn bàng hoàng hiểu rằng bạn chỉ ở bên lề cuộc sống của em. Một chữ “quên” của em không đủ sức đóng những cánh cửa gió lùa trong tim bạn…

Em à, có phải em có người bạn vẫn hay quên làm phần việc của mình trong tổ học tập, trong câu lạc bộ? những lần đầu, nụ cười và sự phân trần của bạn dễ thương đến mức ai cũng nhẹ lòng bỏ qua. Nhưng càng về sau, mọi sự phiền đến mức làm hỏng cả công sức bao lâu của cả nhóm, đến mức gây ra sự cố cho cả nhóm trực. Và buộc lòng, bạn bị yêu cầu rời đi khỏi nhóm. Tai tiếng lan nhanh và nhuốm mùi như khói, bạn gặp khó khăn khi gia nhập bất cứ hoạt động chung nào…

Em à, chúng ta không phải là cỗ máy, chúng ta quá nhiều áp lực, phải đóng quá nhiều vai trò…nên quên là bình thường, có phải em định nói thế không? Tôi còn biết thêm là quên được coi như cơ chế của não bộ nhằm tự làm sạch thông tin và tự bảo vệ. Nhưng em này, khi em quên một cuộc hẹn để người ta về trong tê tái; khi em quên lịch thi và ngậm ngùi thi lại; khi em quên trả lời một tin nhắn đang ngóng chờ và mất đi lòng tin; khi em quên lời hứa với chính bản thân và bước qua giới hạn thì điều đó chẳng còn bình thường nữa. Em phải trả giá bằng nỗi cô đơn, bằng sự đổ vỡ quan hệ, bằng việc đánh mất cơ hội và đánh mất chính mình. Mọi sự đều có giá, nhưng cái giá em phải bỏ ra gấp trăm nghìn lần sự “góp vốn” bằng lơ đễnh của em.Chúng ta đành chỉ khóc trong muộn màng, thậm chí chẳng khóc được nữa.

Chúng ta đã nói với nhau bao lần về Hiệu ứng cánh bướm, về cái bánh xe vô lượng của tạo hóa rồi em nhỉ? Khi mọi sự được khởi phát, dù là bằng sự lơ đãng hay bằng người anh em của nó là cẩu thả thì một vòng quay đều đã được khởi động và đáng sợ là chúng ta chẳng biết vòng quay ấy sẽ đưa mình đến đâu. Chúng ta phải giữ mình bước ra khỏi cơn bão đó một cách vô sự để bước dài hơn, nhanh hơn bù lại những bước ta đã bỏ lỡ. Khi chân phải dẫm lên chân trái, khi chính cái hạt thói quen ta gieo bao ngày mọc nhanh như loài cây độc và che mất tầm mắt để ta ngã xuống đau đớn, thì chỉ còn cách đứng lên kiên định và thay đổi. Ta đã lớn rồi, đâu thể nằm mãi ở chỗ ngã và khóc đợi người lớn đến nâng mình dậy an ủi…

Có lẽ ta còn phải học cách quên một lần nữa em ạ. Không phải là quên một cách bản năng, vô thức mà quên có chủ đích. Ta không được phép quên sót những điều quan trọng, những điều đã thành chuẩn mực văn hóa nhưng ta cũng phải biết phủ tấm màn quên lãng lên quá khứ tối màu, sau khi đã học được những điều tối thiết.

Chẳng phải lá cờ biểu tượng cho sự quy hàng được mang màu trắng sao? Ta chấp nhận sai sót, thất bại chứ không bắt mình đánh nhau với cối xay gió nữa. Ta giương cờ trắng lên sau một trận đánh thất bại vì bất cẩn, để sau này vẽ lên lá cờ ấy những sắc màu mới, phải không em?”


Vâng, đúng vậy. Em sẽ quên em.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chẳng phải chuyện đùa

…Cái chai không đầu                                   

Mà sao có cổ

Bảo rằng ngọn gió

Thì gốc ở đâu.

Răng của chiếc cào

Làm sao nhai được

Mũi thuyền rẽ nước

Thì ngửi cái gì.

Cái ấm không nghe

Sao tai lại mọc

Ở trong chiếc bút

Lại có ruột gà.

Con tép con tôm

Nằm trong múi bưởi

Ngọn đèn học tối

Thì nở ra hoa.

Có mắt đâu mà

Quả na biết mở

Chân bàn chân tủ

Chả bước bao giờ.

…Chẳng phải đùa đâu

Toàn là chuyện thật.

(Thơ Quang Huy)

Mình muốn đập đầu vào thơ. Nhân một ngày luôn luôn là mình cũ. Mình không thấy nỗi buồn thật đẹp. Mình có đang sống thật không. Mình khao khát, rồi mình vụt tắt. Cô Ngọc Thủy nói, từ khi mình 18, rằng em giống như miếng bọt biển-thấm hút rất nhanh nhưng chỉ cần siết nhẹ thôi là sẽ cạn kiệt. Mình đã không hỏi cô, vậy thì miếng bọt biển cần làm gì đây. Mình đã không nói, cô hãy cho miếng bọt biển lời khuyên. Để hôm nay, nhiều hôm trước và có thể ngay mai thôi, mình không yêu đời. Mình hôm nay, đọc thơ đáng yêu cũng không cười. Nhưng mình mong ai đó đọc sẽ mỉm cười, giống như lần đầu tiên mình được đọc

Mình cũng tự nhắc mình. Mình không phải là vị thần, mình phải sống cuộc đời con người. Làm thế nào để con người sống với thực tại và bớt mộng mơ đây. Chết rồi, mình mang cái mộng mơ đi đâu, phải mất bao nhiêu nước mắt để làm tan vỡ  bong bóng mộng mơ nhỉ.

Mình lại chợt nhớ chuyện Người ta là hoa đất. Chuyện mình kể về anh kia, xong cuối cùng mình viết sẽ trồng một cây đu đủ để chống ngập nước. Đúng là nghe mù mịt. Vì hôm trước mình mới biết là đu đủ phải chống ngập nước cho nó, nó sẽ chết ngay khi bị úng nước trong vườn. Vậy mà mình lại nghĩ và viết rằng đu đủ là loại cây có tác dụng chống ngập nước cơ đấy. Đáng lẽ ra mình chỉ đắp thêm đất chứ không vội trồng thêm cây. Và như vậy, cũng giống như mình phải tập trung bồi đắp cho mình trước đã, rồi mới lo trang hoàng. Chống nước hay chống bị ngập nước, mình phải tỉnh. Thêm đất hay thêm cây, mình phải đánh đổi và chọn lựa.

Chuyện thật không đùa không mộng mơ. Thì mình nhìn hai chiều, chiều xuôi chiều ngược. Chiều thực tế và chiều suy nghĩ. Chiều khô khan và chiều hóm hỉnh. Mình thấy khó, vì có nhiều người nhìn như thế đâu. Họ toàn nhìn mình cười kì dị, nhìn mình hoang mang, nói mình khờ dại ngô nghê. Mình thấy khó, vì mình cũng nhìn thực tại và khô khan mà, mình cũng cười nhiều quá ngưỡng mà, mình trông cũng đáng lo ngại mà, mình cũng ngu dốt có biết gì đâu. Tự nói mình ngu ư, còn hơn nghe người khác nói mình không ngu.

Mình có hâm không khi bây giờ muốn cười và ghét chính mình. Dạo này mình đọc cái gì thế. Mình lại đập đầu vào gối và đi ngủ.

Bố từng bảo mình bị hâm nặng khi 8 năm trước đây mình viết những dòng tự hỏi tự trả lời tự vấn tự hứa tự cam đoan như thế này. Bố còn bảo may bố cứu mình thoát vì bố đọc được. Nhưng nếu bố cứu được mình thì mình đã không tái phát. Mình vẫn như thế những ngày về sau. Mình không có khả năng thoát khỏi khi không có ai đó kéo tay mình lên, cho mình lời động viên, và như thể sẽ đồng hành cùng mình. Ngày ấy mình viết ra giấy trắng. Ngày nay mình nghĩ bố đã thôi không còn tìm kiếm những mảnh giấy vụn mình viết và muốn đọc để cứu mình nữa. Bố cũng mệt rồi, mình nên tự giải quyết vấn đề của mình. Một cô gái trắng mới buồn làm sao, trắng tay, trắng tình, trắng giấc mơ. Khi mình đã nói vậy, nghĩa là mình đi đến bờ tiêu cực rồi. Mình biết, mình biết, ngủ ngoan nào, và ôm gối khép mi đi. Quên hết đi. Trắng xóa.

IMG_2672

Mình yêu biển, mình thấy mình chụp biển đẹp. Có phải ai yêu mình, cũng sẽ chụp mình thật đẹp không. Mình cười thật rồi, mình tha thứ cho mình chưa. Mình cười đùa với mình in ít thôi nhé, kẻo mất nhiều thứ đấy. Đập đầu vào gối lần 2.

 

 

 

 

 

 

Nhớ cô GH

Đã lâu rồi ta không gặp nhau

Bài hát lãng quên vẫn dư âm đặc quánh

Ánh mắt ấy bỗng hiện về như màu hoàng hôn của mùa hè

Đã bao lâu không nắm đôi tay còn rụt rè ướt át

Khi tay chạm bàn tay ta biết tim cũng mỉm cười.

Đã lâu rồi em cần nghe cô nói

Chỉ là để nghe những  thanh âm và ngắm nhìn dáng hình

Có lẽ ta cần nhìn nhau lâu hơn nữa, lâu hơn màu hoàng hôn vừa tắt

Quanh em và quanh cô có biết bao con người

Dẫu biết vậy lòng em vẫn man mác và gọi mời nhiều nhớ nhung

Về một người em nghĩ chắc có những rung cảm giống em

Có thiệt thòi quá không cô

Hay là ta cứ tiếp tục rung cảm nhé

Em chẳng thể biết phía trước là biển rộng bao la hay sa mạc cháy bỏng

Em chỉ bỗng nhớ về cô trong  mênh mông đất trời

Và khi con muỗi cắn mình em tự hỏi cô có còn nhớ về con muỗi này không?

Hay cô có còn nhớ “Chuồn chuồn đạp nước” của Nguyễn Ngọc Tư chiều mưa nào mình đọc cho nhau nghe

———————————-

Một chiều muỗi đốt ngồi viết thơ cho cô giáo Giáng Hương – Hàn Giang

Tại sao cô lại thích tên Hàn Giang vậy cô. Cô thích dòng nước mềm mại mượt mà mà cũng ma mị, nhưng sao lại là dòng sông lạnh. Để em đoán nhé, một cách hết sức đơn giản, bởi cô sinh vào mùa hè nên muốn được đắm mình trong dòng nước mát lành, để tâm hồn và thể xác luôn được tươi mới và tràn đầy, để khỏi phải vương vấn mà sẽ rũ bỏ những đố kỵ ghen ghét ngày ngày. Dòng sông sẽ không bao giờ cạn nước, cô cũng sẽ không khi nào cạn kiệt tình yêu đời cô nha!

Em nhớ cô và muốn nghe lời cô quá, không biết em muốn nghe gì chỉ nghe tiếng cô thôi.

 

 

Ngọc

Đó là phần viết thuyết minh cho tranh của em Ngọc ở Trung tâm Phúc Tuệ. Tranh của em Ngọc cùng các bạn ở Phúc Tuệ được hướng dẫn và trợ giúp từ Mỹ Thuật Bụi.

“Thật đẹp sao! Thật đẹp sao!”

https://docs.google.com/document/d/1SSBVuKpRWMCKewVgoKwc4bJrdWLhjiPra_AI2P3i7uQ/edit?usp=sharing

1.Em vẽ chân dung

Với khuôn mặt dài

Hai tai lắng nghe

Những điều mới mẻ.
2.Em vẽ tóc nhung

Một màu rực rỡ

Ơ kìa hàng mái

Lưa thưa điệu đà.
3.Chưa hết đâu nhé

Ẩn sâu trong mắt

Em ước ao gì

Khi tô bức tranh?

4.Mong em luôn giữ

Nụ cười xinh xinh

Hai má hồng hồng

Đẹp như chiếc áo

Trong tranh em vẽ.
5.Tranh em thật đẹp

Như là chính em

Dẫu sau ra sao

Ngọc là duy nhất.

Người ta thường vẽ tặng nhau tranh chân dung, và phải yêu quý lắm mới xuất hiện trong nét vẽ của nhau. Tôi không biết Ngọc đang vẽ tặng ai, hoặc là em đang vẽ tặng chính mình chăng – một chân dung đẹp trong mắt em? Tôi chỉ biết rằng, tình yêu thương dành tặng một ai đó hay dành tặng chính mình đều thật trân quý. Vì thế, bức tranh này trở nên đáng quý như Ngọc vậy. Và tôi tin, Ngọc sẽ luôn sáng trong biển đời bao la, dẫu em là người khiếm khuyết, vì chính điều thiệt thòi đó đã tạo nên sự khác biệt cho em. 

  Dành cho em, mùa xuân 2019

                      “Phương thảo liên thiên bích”

 

 

 

Người ta là hoa đất

Hình ảnh có liên quan

Hôm nay tôi chợt nhớ đến chủ điểm này, chủ điểm trong SGK Tiếng Việt cấp I (có lẽ là lớp 3 (4). Đó là một câu tục ngữ Việt Nam. Cái tên thật là hay, chẳng cần thơ mộng nhưng vẫn cần hoa, chẳng cần xa xôi mà ngay dưới chân mình, cũng là người ta mà lại chính là mình *)

Tôi vừa đăng ký tham gia dạy chữ cho trẻ khuyết tật. Có cảm giác thật muốn là bông hoa tham lam, ôm trọn mảnh đất của mình rồi còn chưa đủ lại còn lấn sang mảnh đất của người ta. Tôi vẫn sẽ tiếp tục lấn vì sẽ có đất che chở cho tôi, mà tôi lại thích làm đẹp cho đất ‘) [1]

Có một anh chàng vừa nhắn thích tôi. Tôi không trả lời anh vì tôi không có cảm giác với anh. Anh sẽ làm gì tiếp theo? Anh cắm rễ ở mảnh đất của tôi, nhưng tôi không vướng bận. Nếu anh làm cho rễ ấy đâm lá và nở hoa, chắc hẳn tôi sẽ rung động nhiều. [2]

Tôi lại nghĩ, liệu [1] và [2] có gì khác nhau không?

Nếu tôi là hoa, tôi muốn vươn mình ở nhiều mảnh đất

Khi tôi là đất, tôi hào hứng đón nhận hoa

Tôi vui mừng khi gieo hoa làm tươi màu mảnh đất

Còn anh đã lầm khi chỉ biết cắm rễ sâu nơi đất úng.

———————————————————————————————————————————-

Mỗi người chúng ta sẽ vun trồng cho khu vườn của mình, sắc màu hay đơn giản, nhiều hay ít, có hàng rào hay có cửa then cài,  và sẽ có bao nhiêu người ghé thăm…

Nhưng mà sao ở mãi ngoài vườn được nhỉ, ta phải đi vô nhà không bị muỗi chí chít. Khu vườn là để dạo chơi và ngắm nhìn. Vì thế có nhà đất rồi mới có hoa đất sẽ tốt hơn chứ ;]. Cho nên còn phải nhớ nở hoa phải nở trong mảnh đất có người ta, được chú ý bởi người ta. Nếu như một mảnh đất hoang, hoa sẽ chẳng thể lâu bền.  Anh không những chỉ mỗi cắm rễ thôi mà không nở hoa, anh còn cắm ở khoảng đất ngập úng vào những hôm trời mưa mà chắc rằng những ngày ấy tôi không bao giờ bước tới. Rồi nếu có thể, tôi sẽ thật lòng “Anh à, anh đen thôi chứ đỏ quên đi haha.” Vì tôi là con gái, vào một ngày nắng đẹp và gió lùa qua kẽ lá sắp tới, tôi sẽ đắp thêm đất vào chỗ úng và trồng thêm một cây đu đủ để chống ngập nước, tất nhiên cũng là để chào đón những cái rễ khác – những cái rễ sẽ nở thành hoa (quả).

.Một sáng mưa tạnh, mình hong khô mình.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Những bông hoa đá

Hoa đá-chẳng phải hoa trên đá

đá ở trong tim đá chảy trong nhựa

màu tím nhạt và những cánh li ti

từng giọt từng giọt mưa rơi

hương hoa đá

mùa hạ tháng tám qua nhanh

chỉ còn màu xanh dối lừa

nỗi đau quặn thắt ai

ai bơ vơ

để hoa thành đá

và để hóa đá cùng hoa

lại hẹn mùa hạ

nhưng chỉ còn những kí ức….

11/12/2017

Bỗng nhiên hôm nay tôi nhớ đến những bông hoa đá, và tôi nghĩ mình sẽ gửi những câu thơ đó cho nó. Tôi cũng nghĩ mình là một người nhạy cảm nữa, nhưng không yếu đuối, à không-đôi khi tôi rất yếu đuối và hèn nhát. Tôi nhớ Bác, nhiều. Tôi thương Bác, chẳng bao nhiêu để rồi sẽ mãi mãi không bao giờ được thương một người Bác như thế. Ôi! Gía như trên đời này chẳng tồn tại hai từ “giá như” thì tôi đã không giá như nhiều đến thế. Gía như Bác vẫn còn sống để cho tôi được ôm Bác một lần, được Bác bắt tay chúc mừng điều gì đó, để Bác gắp cho tôi những miếng ngon vào mùng một hay ngày rằm, để một lần nữa vào ngày diệt sâu bọ Bác sẽ dùng vôi quệt vào rốn tôi. Bác giờ chắc đang làm gì?

Mỗi lần nhớ đến Bác cũng là khi tôi liên tưởng đến những bông hoa đá. Những tháng hè ở nhà Bác thật vui, và tôi thích ngắm những bông hoa đá ở ban công tầng hai nhà Bác. Tôi thích chúng, không- tôi chỉ thích nhìn chúng nhưng chưa bao giờ chạm vào chúng. Giống như việc tôi chưa thể cảm nhận trái tim Bác thì nó đã ngừng đập một cách đầy đột ngột và bàng hoàng. Tôi biết phải làm sao. Tôi sẽ chẳng bao giờ chạm được những bông hoa đá. Dừng lại ở sự ngắm nhìn sẽ chỉ gây cho tôi nhiều day dứt hơn mà thôi.

Tạm biệt, tạm biệt Bác thân yêu. Tạm biệt, tạm biệt,mãi mãi.

Hãy chạm vào nhau trước khi ta không còn, khi ta đang còn, lúc đang có thể. Hãy trao nhau đôi môi, trao đôi tay, trao ánh mắt, trao quan tâm. Hãy cười với nhau, hãy ôm nhau, đừng nhìn nhau lạnh nhạt. Hãy là cuộc sống của nhau. Hãy làm như thế, được không?

Xin đừng đi ngược chiều nhau?IMG20170317160834.jpg

L’CHAIM: CHÚC MỪNG CUỘC SỐNG

FB_IMG_1505580618990Đó là câu nói mà tôi đọc được qua tờ báo của mẹ, trong chuyên mục câu chuyện cuộc sống ưa thích. Nghe qua có vẻ sáo rỗng quá phải không? Người ta thường chúc mừng một điều gì đó cụ thể, chúc mừng cho một điều gì đó nhưng cũng là niềm vui cho chính mình. Cuộc sống là một mớ hỗn độn mà con người chẳng thể dứt ra khỏi, cuộc sống ràng buộc, cuộc sống bế tắc, cuộc sống vô định. Vậy thì tại sao ta phải chúc mừng cuộc sống? Để trở nên cao thượng hơn trong thế giới bao phủ bởi ánh nhìn giả tạo, để hào phóng hơn hay để giàu có hơn. Tôi cũng không biết. Nhưng có một điều thú vị rằng khi kết thúc bất cứ một hành trình nào thì con người cũng luôn mong muốn nhận được lời chúc mừng, như là lời khẳng định, như một sự trân trọng. Vậy thì CHÚC MỪNG CUỘC SỐNG! Mong sao sự kết thúc hành trình sống của bạn và của tôi được  kết thúc bằng một lời chúc mừng. Cùng cạn ly nào!